Trang chủ
Văn
Đời sống văn học
Chân dung văn học
Tin chuyển động
Đối thoại
Văn chương và Dư luận
Thơ
GIỚI THIỆU SÁCH
Ngô Thảo - Tiểu luận Phê bình văn học

"Chân dung văn học Việt Nam" với ngòi bút của Nguyên An

Một cách nhìn văn học Việt Nam
Thơ
Những câu thơ đi cùng tuổi thơ

Trong tim ai cũng có một dòng sông của tuổi thơ, của những tháng ngày trong sáng, hồn nhiên, tươi đẹp. Thời gian là dòng sông rộng lớn, chảy dài, chảy mãi.

Cùng thời gian, cùng năm tháng con người đã già đi như một tất yếu của quy luật sống. Và những câu thơ của cuộc đời họ cũng không nằm ngoài quy luật sống, cũng được bồi đắp thành những bãi đất phù sa màu mỡ.

Dấu ấn thời gian vẫn hiển hiện trong những trăn trở cuộc đời, đọng lại trên mỗi trang viết thành những câu thơ chất chứa nỗi niềm tâm sự.

 

Lời mẹ dặn

Nhà thơ Phùng Quán

 

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

Mẹ tôi thương con không lấy chồng

Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

 

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

Ngày ấy tôi mới lên năm

Có lần tôi nói dối mẹ

Hôm sau tưởng phải ăn đòn

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

Ôm tôi hôn lên mái tóc

- Con ơi -

trước khi nhắm mắt

Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một người chân thật.


- Mẹ ơi, chân thật là gì?

Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

- Con ơi một người chân thật

Thấy vui muốn cười cứ cười

Thấy buồn muốn khóc là khóc.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét.

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

 

Từ đấy người lớn hỏi tôi:

Bé ơi, bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời:

- Bé yêu những người chân thật.

Người lớn nhiều tôi không tin

Cho tôi là con vẹt nhỏ

Nhưng không! những lời dặn đó

In vào trí óc của tôi

Như trang giấy trắng tuyệt vời,

In lên vết son đỏ chói.

 

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

Đứa bé mồ côi thành nhà văn

Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm

Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.

Người làm xiếc đi dây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

Đi trọn đời trên con đường chân thật.

 

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét.

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

 

Tôi muốn làm nhà văn chân thật

Chân thật trọn đời

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bút giấy tôi ai cưới giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

1957

 

Đồng dao Tu ty

Nhà thơ Trương Thị Kim Dung

 

Rồng Rắn lên mây

Mưa hờn tháng bảy

Mưa lẫy tháng ba

Gió chơi la cà

Nhà Trời vắng chủ

Tay hoa tay nụ

Đủ thơm đó đây

 

 

Rồng Rắn lên mây

Hỏi thầy đồ Cóc

Học gì cho khôn

Làm gì cho tốt

Đi một biết mười

Bơi qua nhiễu sự

 

Rồng Rắn lên mây

Kéo vây giương cánh

Vượt ghềnh ra khơi

Buông neo mặt trời

Bắt ngàn sao lạ

 

Mình là chị cả

Ta là chị hai

Bỏ hia thoát hài

Rồng Rồng Rắn Rắn.

 

Đối với con

Nguyên Thành

 

Đối với con

Biển là biển của ông nội

Mây trời là của nhà mình

Làn gió ru cây trúc xinh

Là từ quạt tay bà nội

Tất cả mọi người

Đều là người thân thiết

 

Đối với con

Không có gì là cách biệt

Không có gì là sở hữu riêng

 

Thế giới của con là ngôi nhà mình

Chắc là vì chật

Nên mọi thứ cha để ở ngoài

Mây trời

Biển gió

Cả những trẻ con nữa

 

Cần phải mở tung cửa

Cho gió trời

Biển mây

Bè bạn

Sống chung

 

Không một ranh giới hiện hình

Trong thánh thiện ước mơ trẻ nhỏ.

 

Kính gửi tuổi học trò

Nhà thơ Nguyễn Duy

Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò

(Ngạn ngữ)

 

Học trò con trai ma quỷ

học trò con gái thần tiên

thầy bắt thần tiên ngồi kèm ma quỷ

 

Bén hơi ma quỷ ghẹo thần tiên

lập loè đom đóm vĩnh cửu

ô mai đổi kẹo bạc hà

 

Lấm láp trang đời mỗi dày mỗi kịch

tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ

thời gian không mất trắng bao giờ

 

Câu chuyện học trò không đầu không cuối

tình ý học trò quả me chua loét

lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi

 

Lá thư học trò vu vơ dấm dúi

nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau

đẹp như là không đâu vào đâu

Hạ 1991

 

Áo trắng má hồng

Nhà thơ Nguyễn Duy

 

Thướt tha áo trắng nói cười

để ta thương nhớ một thời áo nâu

tóc hoe hoe chảy trên đầu

ta và bạn gái cưỡi trâu học bài

 

Áo trắng là áo trắng ai

buồn phơ phất thuở ban mai tới trường

long lanh ngọn cỏ giọt sương

song song chân đất con đường xa xa

 

Áo trắng là áo trắng à

một hôm ta thấy bạn ta thẹn thùng

vở che ngực nhú ngượng ngùng

ta ngơ ngẩn ngó má hồng hây hây

 

Áo trắng là áo trắng này

ngứa nga ngứa ngáy cỏ may trong lòng

bỗng dưng bạn ấy lấy chồng

bỏ ta lại giữa mùa đông xám trời

 

Áo trắng là áo trắng ơi

cho ta xin lại dáng người ngày xưa

cho ta tí tẹo thẫn thờ

ước chi người đó bây giờ là đây

 

Áo trắng là áo trắng bay

thấp tha thấp thoáng tháng ngày mỏng manh

rừng xanh ai nhuộm mà xanh

má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng...

Đầu xuân 1992

 

Trước sông

Nhà thơ Lê Quang Trang

 

Dòng sông nhỏ tuổi ấu thơ đã cho tôi ngơ ngẩn bao chiều, cứ tự hỏi sông chảy về đâu, tôi sẽ về đâu, dù bao lần để hiểu dưới đáy kia có gì, mắt tôi đỏ ngầu, chiều về không thể nào giấu mẹ.

Tôi đã khóc khi qua con cầu nhỏ, ba-lô trên vai, biết mình đã trở thành người lớn, nhưng phía trước làm sao biết những gì sẽ gặp.

Đi qua đời tôi là những dòng sông nhiều kỷ niệm. Êm ả đồng bằng. Trong vắt rừng hoang. Và ghềnh thác cao nguyên, năm hai-mươi-tư tuổi, tôi và bạn bè mừng sinh nhật giữa chiều mưa lũ.

Dưới mắt tôi, tất cả mọi dòng sông đều nhỏ bé. Không hiểu có phải vì máu phiêu lưu của người cha ngang tàng truyền lại; hay tự tin ở sức mình, để có lúc tôi từng uống nước no và đôi lần suýt chết.

Sông bắc, sông nam, sông vô danh tôi chẳng biết tên, đến dòng Đa-nuýp xanh ru hàng triệu tâm hồn trong điệu nhạc tâm tình linh diệu. Tất cả đều gợi trong hồn tôi nỗi khát khao. Khát nước mà không dám uống.

Và em hiện ra trong tôi như một dòng sông vắng. Nhìn nước trong, tôi cứ nghĩ sẽ êm ả, dịu hiền. Nhưng dưới đáy sâu kia ai hiểu hết những thác ghềnh. Và sóng dữ có lúc làm người kinh sợ.

Nhìn nhỏ bé hoa, nhỏ bé sông, chợt thức trong tôi đắm say, khát vọng yêu thiên nhiên, yêu núi, yêu sông hơn cả những ngày bé dại.

Cuộc đời dào dạt trôi. Ai biết chiều mưa tôi đến bến đò, chợt gặp dòng sông, chỉ một tiếng thầm thì, mà sóng vỗ, mà bão giông, tôi lảo đảo trước những gì quen thuộc.

Điều tôi biết cũng như em biết, bằng linh cảm, bằng tư duy, nhưng làm sao vớt được trái tim đã chìm dưới sông rồi.

Và tôi gọi đò ơi, sông ơi. Dù chiều buông. Dù đêm say. Hay giấc mơ hoang trong căn nhà ấm áp.


[ Quay lại ]


Các bài khác

Chùm thơ nhân kỷ niệm ngày 30 tháng 4
Giới thiệu thơ Nguyễn Thị Thuý Hạnh
Giới thiệu thơ của Nguyễn Trọng Liên
Chùm thơ về Quê hương
Chợ hoa đêm
Bản quyền thuộc Trung tâm Công nghệ Thông tin - Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch  
Chuyên trang Văn học Quê nhà - Báo Điện tử Tổ Quốc
Địa chỉ: Số 34 Quang Trung - Hoàn Kiếm - Hà Nội; Điện thoại: (043)9742817 - (043)9742819
Email: vanhocquenha@toquoc.gov.vn